SỐNG
VỚI THỜI GIAN HAI CHIỀU
“Sống với thời gian hai chiều”
là tên một tập truyện ký của nhà văn Vũ Tú Nam, xuất bản năm 1983, nhưng ở đây
tôi dùng tên gọi này để nói về một điều bình thường, phổ biến trong thời đại của
chúng ta, thời đại sống với thời gian hai chiều.
Điều bình thường, phổ biến ấy
là những công cụ chat, một hình thức đối thoại mới của một thời đại mà con người
có xu hướng khép mình hơn bao giờ hết, chỉ thỉnh thoảng mới nhìn ra ngoài cửa sổ
thế giới, vì mọi thứ đều có thể được làm, được thực hiện bằng một cái điện thoại
hay laptop. Chỉ cần ngồi một chỗ, chúng ta có thể có các món hàng, đồ ăn, sách
vở… mang đến tận nơi. Chỉ cần ngồi một chỗ, chúng ta cũng có thể làm việc cùng
nhau. Chỉ cần ngồi một chỗ, thế giới có thể đến gần trong tầm tay của bạn.
Sống với thời gian hai chiều
là điều tôi muốn nói về những cuộc trò chuyện vượt qua không gian và thời gian,
những cuộc trò chuyện từ mọi nơi của thế giới vừa bao la rộng lớn mà lại vừa chật
hẹp này. Ở đấy, có những con người ở rất xa nhau, không biết về nhau lại có thể
lắng nghe nhau. Không như cái thời của nhà thơ Lưu Quang Vũ:
Năm tháng và tuổi trẻ đi qua
Mắt em buồn hoang vắng.
Làm sao anh biết được
Điều ta tìm ẩn hiện nơi đâu,
Mỗi con người một vật thể cô
đơn
Nhìn rõ nhau qua cửa kính trống
trơn
Nhưng không thể nghe nhau
không thể nói.
Bây giờ anh chỉ còn là một chiếc
cốc vỡ, một vết thương
Buổi chiều, những trái cây mùa
thu thơm ngát
Em bảo phải cần tìm một lý do
để sống
Để gắn bó để lòng mình yên ổn
Thật thế chăng, có thể có
không em ?
(Mưa dữ dội trên đường phố
trên mái nhà)
Vẫn là những con người, vẫn là
những vật thể cô đơn, song chúng ta không cần nhìn nhau qua ô cửa sổ hay màn
hình máy tính, chúng ta vẫn có thể nghe nhau, có thể nói. Một khung cửa sổ chat
nhỏ bé thôi mà mở ra đến vô tận, vô cùng, khi chúng ta biết rằng ở phía bên kia
có một người sẵn sàng nghe, sẵn sàng nói chuyện. Bây giờ mắt em vẫn buồn hoang
vắng, bây giờ anh vẫn chỉ là một chiếc cốc vỡ, một vết thương, nhưng chúng ta
luôn có những dòng chữ chat. Sống với thời gian hai chiều nghĩa là chúng ta, mỗi
người ở một chiều thời gian, một chiều không gian. Chúng ta gặp nhau không ở
không gian thực tại, mà ở không gian ảo. Chúng ta không cần biết người ở phía
bên kia đang làm gì, ở đâu. Chúng ta chỉ biết rằng cuộc nói chuyện này là thực.
Thế giới ngoài kia có thể rất ồn
ào, có thể rất tấp nập, có thể rất phù hoa. Nhưng thế giới của chúng ta là một
thế giới im vắng với những dòng chữ âm thầm hiển thị trên màn hình. Thế giới của
chúng ta là thế giới của hai con người sống ở hai chiều không gian và thời
gian. Chúng ta không cần biết, không cần quan tâm khi nào thì thời gian, không
gian ngưng đọng thành một chiều. Chúng ta chỉ cần biết chúng ta có thể nghe
nhau, nói với nhau vượt qua không gian và thời gian.

Nhận xét
Đăng nhận xét